Nguyễn
Văn Trường
Nguyễn Thanh Liêm
Tiểu sử:
·
Cử Nhân Giáo Khoa
Toán. Cao Học Toán
·
Nguyên Quyền Giám
Đốc Học Vụ Ban Khoa Học Trường ĐH Sư Phạm Huế
·
Nguyên
Tổng Giám Đốc Trung Tiểu Học và BDGD
·
Nguyên
Tổng Trưởng Giáo Dục, Nội Các Trần Văn
Hương
·
Nguyên
Ủy Viên Giáo Dục, Nội Các Nguyễn Cao Kỳ
·
Nguyên
Giảng Sư Trường ĐH Sư Phạm Huế và Sài-G̣n
·
Nguyên
Giảng Viên các Trường ĐH Đà Lạt, Vạn
Hạnh
Giáo sư Nguyễn Văn Trường sinh năm 1930
tại Vĩnh Long, đă từng theo học các
trường trung học Phan Thanh Giản, Cần Thơ, và
Collège Le Myre de Vilers, Mỹ Tho, trước khi sang Pháp
học tiếp ở Toulouse.
Ở Pháp về giáo sư Trường dạy ở
Đại Học Huế. Năm 1963, sau khi Ngô Đ́nh
Diệm bị lật đổ, giáo sư Nguyễn Văn
Trường được bổ nhiệm làm Tổng Giám
Đốc Trung Tiểu Học và B́nh Dân Giáo Dục thay
thế ông Trần Bá Chức được lên làm
Đổng Lư Văn Pḥng cho Bộ Trưởng Bộ Giáo
Dục lúc bấy giờ là giáo sư Phạm Hoàng Hộ.
Giáo sư Nguyễn Văn Trường là ông Tổng Giám
Đốc Trung Tiểu Học và BDGD trẻ nhất từ
trước đến giờ. Ông là một trong những
người thuộc lớp trẻ đi vào hàng ngũ lănh
đạo giáo dục. Từ lúc này trở đi sự lănh
đạo trong lănh vực giáo dục ở Nam Việt Nam
đă được chuyền sang tay của nhiều người
trong giới trẻ. Ít lâu sau khi cụ Trần Văn
Hương làm Thủ Tướng lần đầu, giáo
sư Trường được mời làm Tổng
Trưởng bộ Giáo Dục. Năm 1966 thời của
Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương, giáo sư Trường
lại được mời ra làm Tổng Trưởng
Giáo Dục lần thứ hai. Thuộc nhóm người
trẻ, có đầu óc cởi mở, tiến bộ, giáo
sư Nguyễn Văn Trường rất thiết tha,
rất tích cực với nền giáo dục nước
nhà. Rất tiếc là ông phải nắm giử vai tṛ lănh
đạo giáo dục ở thời hổn loạn,
lại chỉ ở địa vị Tổng
Trưởng một thời gian ngắn thành ra những ư
tưởng cải cách cũng như những dự án phát
triển lớn lao của ông chưa có cơ hội
thực hiện được. Dù vậy những biện
pháp của ông đưa ra để đối phó với
t́nh thế rối ren, chấn chỉnh học
đường, đem lại trật tự kỷ
cương cho ngành giáo dục trong thời hổn loạn
này cũng rất đáng được nói đến. Chúng
ta c̣n nhớ là sau khi ông Diệm bị đảo chánh các
trường trung học ở Sài G̣n và một số các tỉnh
lỵ lớn khác phải trải qua một thời kỳ
hết sức tối tăm. Một số học sinh do
sự xúi dục của những nhóm đầu cơ chính
trị đă nổi lên đả đảo hiệu
trưởng và ban giám đốc các trường
đưa đến t́nh trạng hổn loạn, vô kỷ
luật, vô trật tự, khiến cho việc dạy
dỗ của giáo sư và việc học hành của
học sinh bị trỡ ngại rất nhiều.
Trước t́nh trạng hổn loạn đó ông Tổng
Giám Đốc Nguyễn Văn Trường cương
quyết dùng biện pháp mạnh đem lại kỷ
luật và trật tự cho học đường với
bất cứ giá nào. Theo lệnh mới của ông Tổng
Giám Đốc th́ khi học sinh bất tuân kỷ luật
th́ hiệu trưởng báo cáo thẳng về ông Tổng
Giám Đốc để ông kư giấy đuổi học.
Ông muốn chính ông lănh trách nhiệm đuổi học sinh
như vậy để tránh áp lực địa
phương, tránh sự trả thù hay làm khó dễ ban giám
đốc nhà trường. Nhờ biện pháp cứng
rắn đó mà kỷ luật, trật tự ở học
đường được hồi phục nhanh chóng.
Nhưng ông cũng đă rất đau ḷng khi phải kư
giấy đuổi một học sinh con của một cô
giáo cũ của ông ở Vĩnh Long. Pháp bất vị
thân, ông đă làm hết bổn phận của ḿnh
đối với chính sách giáo dục do chính ḿnh đề
xướng.
Khi cụ Trần Văn Hương ra làm Thủ
Tướng Chính Phủ lần thứ nhất cụ
đă mời giáo sư Nguyễn Văn Trường làm
Tổng Trưởng Giáo Dục. Thời này cũng là
thời hổn loạn ở ngoài xă hội cũng như
trong học đường. Một số đảng phái
đầu cơ chính trị xúi giục học sinh biểu
t́nh, chống dối chính phủ, tạo cảnh bất
ổn trong một số các trường trung học lớn
ở Đô Thành như Petrus Kư, Gia Long v v... khiến cho an
ninh trật tự bị xáo trộn, chẳng c̣n dạy
dỗ học hành ǵ được cả. Một lần
nữa giáo sư Nguyễn Văn Trường phải dùng
biện pháp cứng rắn đối phó với t́nh
thế. Thông Cáo Số Một ra đời. Đây là
lần đầu tiên Bộ Giáo Dục có thông cáo
đặc biệt như vậy. Thông cáo này đặt
chính trị ra ngoài học đường, nghĩa là không
có chính trị ở trong hay chen vào học đường.
Các đảng phái chính trị phải trả kỷ
luật và trật tự lại cho trường học
để cho việc học hỏi dạy dỗ
được thực hiện tốt đẹp. Chính sách
đặt chính trị ra ngoài học đường là
một chính sách đúng về phương diện giáo
dục, đúng với tinh thần nhân bản là một
trong ba phương chăm giáo dục của Việt Nam
Cộng Ḥa đă được đề xướng
trước đây trong hội nghị giáo dục toàn quốc
và được Quốc Hội chấp thuận ban hành.
Theo đúng tinh thần này không ai có quyền, dù với
bất cứ danh nghĩa tôn giáo hay đảng phái nào, xúi
giục học sinh trung học chưa đủ tuổi
trưởng thành, lợi dụng sự hăng say bồng
bột của tuổi trẻ, đẩy họ vào
những công cuộc chống đối, đấu tranh
cốt để phục vụ cho quyền lợi riêng
tư của phe nhóm ḿnh. Dùng tuổi trẻ vị thành niên,
dùng học đường (trường trung học) làm
phương tiện phục vụ cho chính trị là
một hành động trái với tinh thần nhân bản,
tinh thần tôn trọng giá trị của con người,
xem con người là một cứu cánh chớ không phải
là một phương tiện.
Công lớn nhất của giáo sư Trường là
đem lại cho dân Hậu Giang trường đại
học Cần Thơ. Công lớn này thật khó quên
đối với người dân Miền Tây Nam Phần.
Tuy nhiên giáo sư Trường là người rất khiêm
nhường, ông không muốn nhận công lao đó là
của ông, ông thường nói là ông chẳng có công ǵ
cả, kết quả tốt đẹp đó có
được là nhờ sự tranh đấu mạnh
mẽ của nhiều anh em trẻ như Lê Thanh Liêm, Lâm Phi
Điểu, Nguyễn Trung Quân, Trần Ngọc Thái, Phan Công
Minh, Đào Khánh Thọ v v... và nhất là kỷ sư Vơ Long
Triều. Kỷ sư Vơ Long Triều là người B́nh
Đại, Kiến Ḥa. Ông có học Le Myre de Vilers một
thời gian ngắn trước khi sang Pháp lấy bằng
kỷ sư canh nông. Trong chánh phủ Nguyễn Cao Kỳ ông
Triều giữ chức vụ Ủy Viên Thanh Niên. Ông đă
dùng uy tín và t́nh cảm cá nhân để áp lực ông Kỳ
cho Viện Đại Học Cần Thơ ra đời.
Giáo sư Trường có những suy tư rất sâu
sắc về giáo dục. Tiếc là thời gian ông làm
ở Bộ Giáo Dục quá ngắn, lại nhằm lúc
hổn loạn luôn, thành ra ông không có cơ hội
để thực hiện những ư tưởng sâu
sắc của ông. Những ư tưởng đó ông đă ghi
lại trong bài viết “Trường Phan Thanh
Giản Cần Thơ Tự Truyện” đăng trong giai phẩm Phan Thanh Giản & Đoàn
Thị Điểm kỷ niệm 80 năm thành lập, và
trong hai bài viết của giáo sư về tôn sư
trọng đạo cũng như về cách dạy của
giáo sư trong quyển sách này.